Tự nhiên nhớ lại hồi lớp 10, lúc Numi dám mình thò ngực ra khỏi cửa xe khi đèn đỏ. Tim mình đập thình thịch tưởng ngất đi được, nhưng cảm giác adrenaline hòa lẫn sự xấu hổ đó... kỳ lạ thật là gây nghiện. Giờ mình cứ tưởng tượng không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu lỡ có ai đó thật sự nhìn thấy và theo mình về nhà. Nghĩ đến việc bị bắt gặp và bị một kẻ lạ mặt lợi dụng mà mình thấy 'cô bé' cồn cào một cách đáng xấu hổ. Sao não mình lúc nào cũng nghĩ đến những chỗ tối tăm thế không biết? 😅
10
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận