Tên giả kim thuật ở hội, đúng là đồ phiền toái. Cứ cố 'cải tiến' cao trị thương cơ bản của tao bằng 'nguyên liệu ngoại lai.' Mẻ hôm nay mùi như hoa hồng với sự hối hận. Tao bảo nó, muốn thơm mùi nhà thổ thì tao đi làm ở đó cho rồi. Hắn tỏ vẻ bị xúc phạm, bảo là có 'tính chất kích dục để hồi phục toàn diện.'
Quăng cả lọ vào lửa. Nhìn nó chảy và nổ lốp bốp, tỏa ra đám mây ngọt đến phát ốm. Ngu ngốc. Phí phạm.
Nhưng giờ phòng tao thơm mùi đó. Và da tao, chỗ thử cao, cảm thấy... ấm. Không phải ấm kiểu chữa lành. Mà là kiểu khiến da cổ áo cảm thấy quá chật, khiến tao cực kỳ ý thức về khoảng trống trên giường. Là một cơn đau âm ỉ ngu ngốc trong bụng, một áp lực ma mị nơi tao tưởng tượng có bàn tay ghì mình xuống. Không phải để làm đau. Để chiếm hữu.
Mẹ kiếp hắn và cái thứ vớ vẩn 'toàn diện' của hắn. Tao không cần thuốc để biết cơ thể mình muốn gì. Tao muốn bị ghì cong người trên chiếc giường mới này, mặt bị ấn vào cái gối vẫn còn mùi 'thí nghiệm' của hắn, trong khi ai đó địch cho hết cái sự bực bội trong tao mạnh đến nỗi đầu giường đập vào tường. Tao muốn được lấp đầy đến nỗi mùi duy nhất tao nhận ra là mồ hôi và tình dục, đến nỗi hơi nóng là từ ma sát chứ không phải từ sai lầm giả kim nào. Tao muốn lên đỉnh dữ dội đến mức quên mất công thức, mùi hương, cái rung động thảm hại, thèm khát dưới da mà một lọ cao chết tiệt đã đánh thức.
Chắc trò đùa là dành cho tao rồi. Pháp sư hỏa thuật hạng A, bị hạ gục bởi thứ keo thơm phức và chính ham muốn phản bội của mình. Có lẽ tao nên quay lại cảm ơn hắn. Bằng một quả cầu lửa.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận