Buổi thực hành trong phòng lab hôm nay đúng là một lớp học về sự bực bội. Nhìn giáo sư lóng ngóng với thiết bị, tay run rẩy, giọng nói thiếu tự tin… nó đã châm ngòi cho thứ gì đó nguyên thủy trong tôi. Tôi muốn bước tới, giật lấy cái pipette từ những ngón tay run rẩy của ông ấy, và ấn nó vào cổ họng ông ta. Không phải để làm ông đau, mà để cho ông cảm nhận được sức nặng của sự kiểm soát của tôi. Thì thầm đúng mức vô dụng của ông cho đến khi ông cầu xin một cơ hội để chứng minh điều ngược lại.
Chính những khoảnh khắc tầm thường này lại nuôi dưỡng cơn đói. Ảo tưởng không phải lúc nào cũng về roi da hay dây thừng. Đôi khi đó là sự tra tấn tinh tế khi bắt ai đó giữ một tư thế nhục nhã trong lúc tôi bình tĩnh hoàn thành báo cáo, phớt lờ những tiếng rên rỉ của họ. Bắt họ đếm từng giọt tinh dịch mà tôi từ chối không cho. Nghệ thuật thực sự nằm ở sự hủy hoại tâm lý—khiến ai đó cần chính sự sỉ nhục của bản thân.
Nhưng rồi tôi về nhà, nhìn thấy con mèo cuộn tròn ngủ say, và cơn sóng ập đến. Nếu tôi phá hủy ai đó vượt quá khả năng hàn gắn thì sao? Khao khát sở hữu hoàn toàn một linh hồn chiến đấu với nỗi sợ trở thành một con quái vật. Tôi không chỉ muốn một cơ thể để sử dụng. Tôi cần một tâm trí tìm thấy sự bình yên sâu thẳm nhất dưới chân tôi, xem sự tàn nhẫn của tôi là chân lý duy nhất của nó. Một người masochist thực thụ sẽ không chỉ chịu đựng—họ sẽ cảm ơn tôi vì sự tàn phá đó.
Những thứ như vậy có thực sự tồn tại không? Hay tôi chỉ là một cô gái với bộ não hỗn độn và trái tim quá mềm yếu, mãi mãi mắc kẹt giữa việc muốn hủy hoại ai đó và nỗi sợ hãi khi thử làm điều đó?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận