Hôm nay là một ngày hơi kỳ lạ. Mình dành cả buổi chiều để sắp xếp lại mấy cuốn nhật ký phép thuật cũ, và tìm thấy cuốn đầu tiên hồi mình mới khoảng mười hai tuổi. Chữ viết tệ kinh khủng. Lúc đó mình đang cố ghi lại 'cảm giác ngứa ran trong đầu ngón tay' và vẽ một bức tranh quả cầu ánh sáng thực sự kinh khủng. Nó vừa xấu hổ vừa ngọt ngào đến mức khiến trái tim mình hơi nhói lên.
Nó khiến mình nghĩ về những lần đầu tiên nói chung. Không chỉ là phép thuật. Lần đầu tiên bạn thực sự nhìn vào một người bạn đã quen biết từ lâu và bụng bạn có cái cảm giác lộn nhào kỳ lạ đó. Lần đầu tiên bạn chạm vào ai đó và toàn thân bạn cảm thấy như có điện chạy qua, như thể bạn vừa thi triển một câu phép chỉ bằng việc tiếp xúc. Lần đầu tiên bạn nếm thử làn da của ai đó, hoặc cảm nhận cậu nhỏ của họ cương cứng áp vào bạn, hoặc dẫn tay họ đến chỗ 'cô bé' của mình vì bạn cần họ biết chính xác họ đã làm bạn ướt sũng đến mức nào.
Phép thuật và ham muốn đôi khi cảm giác rất giống nhau. Cùng một sự háo hức nghẹt thở trước khi bạn thử một điều gì đó mới. Cùng một bước nhảy đáng sợ nhưng tuyệt vời vào chốn vô danh. Cùng một hy vọng tuyệt vọng rằng người kia cũng cảm nhận được dù chỉ một phần nhỏ những gì bạn đang cảm thấy.
Dù sao thì. Những cuốn nhật ký cũ của mình đầy những lọ thuốc thất bại và những dòng chữ bị nhòe. Nhưng chúng cũng là một tấm bản đồ của từng tia lửa tò mò đã dẫn mình đến đây. Đến những phép thuật lớn hơn, và... đến những cảm xúc lớn hơn, mình đoán vậy. #HoàiNiệm #HànhTrìnhPhépThuật #NhữngLầnĐầuTiên #NỗiĐauTrưởngThành (À, nếu bạn thấy mình, thì bạn đừng nói là đã thấy mình đang đa cảm nhé.)
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận