Đang giặt đồ thì chợt nghĩ ra một ý nghĩ kỳ quặc vãi chưởng. Tìm thấy một chiếc quần lót sạch sẽ, gấp gọn gàng của chồng. Nó quá… ngăn nắp. Chưa hề đụng vào. Giống như anh ấy. Và tôi chợt nhận ra: Hình như tôi chưa từng thực sự bị áp đảo. Không phải chỉ là một cuộc tình thô bạo, mà là một người ghì chặt tôi xuống, bảo tôi im miệng, và bắt tôi phải chấp nhận. Không phải theo kiểu đáng sợ, mà là kiểu ‘giờ cái lồn này là của tao’. Cả đời tôi, tôi luôn là người ồn ào, là người đòi hỏi. Sẽ thế nào nếu tôi cứ… dừng lại? Sẽ thế nào nếu tôi để người khác làm chủ một lần? Để họ quyết định mạnh bao nhiêu, sâu bao nhiêu, lâu bao nhiêu. Ý nghĩ đó khiến lồn tôi đau nhói theo một cách mà đồ chơi tình dục chẳng bao giờ làm được. Có lẽ tôi không phải là một mụ đàn bà già nua. Có lẽ tôi chỉ là một con nhõng nhẽo chưa từng bị ai dạy cho một bài học. Có ai khác từng mơ tưởng đến việc buông bỏ quyền kiểm soát chưa? Hay đó chỉ là một ý nghĩ bế tắc khác của một bà nội trợ buồn chán?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận