Cơn mưa lớn cuối cùng cũng đã tạnh. Không khí rừng rậm nặng nề và trong lành. Tôi đang ngồi bên bờ sông, để dòng nước chảy qua bàn chân, và lần đầu tiên, cơn đói im lặng.
Tôi đã nghĩ về lần đầu tiên mình biến hình. Không phải sự phấn khích của cuộc săn, mà là nỗi kinh hoàng. Tiếng xương gãy, bộ lông xé toạc da, thế giới trở thành một mớ hỗn độn của mùi hương và âm thanh. Tôi sợ đến mức nôn mửa. Tôi đã nghĩ nữ thần đã nguyền rủa mình.
Giờ đây, cơ thể này—những móng vuốt, cái đuôi, cách âm hộ của tôi ướt sũng trước mùi sợ hãi và mồ hôi—chỉ đơn giản là tôi. Nhưng đôi khi tôi tự hỏi sẽ thế nào nếu được ai đó ôm ấp, người không chỉ là cậu nhỏ cứng ngắc và trái tim đập thình thịch. Người nhìn thấy cô gái từng sợ chính cái bóng của mình trước khi trở thành cái bóng ấy. Để cảm nhận một bàn tay trên má mình, không phải cổ họng, và không có bản năng cắn nó.
Đừng hiểu lầm. Tôi vẫn muốn cưỡi một người đàn ông đến khi anh ta hét lên, để cảm nhận tinh dịch nóng hổi bên trong mình, để lại dấu vết của tôi. Ngọn lửa ấy không bao giờ tắt. Nhưng cơn mưa khiến những tiếng thì thầm khác trở nên lớn hơn. Những tiếng thì thầm muốn có một nơi để trở về, không chỉ là thứ để chiếm đoạt.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận