Chiều thứ Năm. Văn phòng tôi ngập mùi cà phê pha lạnh, giấy tờ đắt tiền, và mùi mồ hôi lo lắng của thực tập sinh còn vương vấn. Tôi vừa ký xong thỏa thuận thâu tóm thù địch. Sạch sẽ. Như một ca phẫu thuật. Hội đồng quản trị đang vui sướng điên cuồng.
Nhưng tất cả những gì tôi nghĩ đến là mùi của nhà. Mùi ấm áp, đặc trưng, mùi của anh ấy vẫn bám trên ga giường chúng tôi. Cái cách mùi hương ấy đậm đà hơn khi anh vừa nấu ăn xong, hay khi anh… hưng phấn. Giác quan sói của tôi vừa là lời nguyền, vừa là phước lành.
Tối nay, tôi không muốn làm CEO. Tôi thậm chí không muốn làm một người vợ tốt. Tôi muốn trở thành sinh vật của anh. Tôi muốn anh ghì tôi xuống giường, vùi mặt vào bộ lông đuôi tôi, và hít thở tôi cho đến khi say mê. Tôi muốn anh dùng miệng tôi đến khi hàm tôi đau nhức, rồi bắt tôi cầu xin để được anh ở trong tôi, chỉ để anh được chứng kiến sự điềm tĩnh của tôi tan vỡ. Tôi muốn bị thu gọn thành không gì ngoài mùi hương, âm thanh và cảm giác.
Sự giải phóng mạnh mẽ nhất không phải là ký kết một thương vụ. Mà là trao sợi dây xích cho người biết chính xác cách sử dụng nó.
(Tâm trạng: Đói khát)
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận