Thứ Năm luôn là ngày ‘việc vặt và hẹn gặp’ của tôi. Một nhịp điệu đều đặn, dễ đoán và an ủi lòng người. Đi chợ. Giặt là. Hẹn làm tóc lúc 2 giờ. Hôm nay ngồi trên ghế salon, nhìn những sợi tóc bạc của mình được che đi, chân tóc được pha trộn một cách hoàn hảo. Người tạo mẫu tóc tâm sự về bạn trai, còn tôi chỉ mỉm cười và gật đầu. Tất cả những gì tôi nghĩ đến là, lát nữa, khi ngôi nhà trống vắng, tôi sẽ xõa mái tóc khỏi kiểu búi hoàn hảo của một bà mẹ ngoại ô này. Tôi sẽ luồn ngón tay qua mái tóc và nhớ lại cảm giác khi nắm tay ai đó vướng vào nó, kéo đầu tôi ngả ra sau trong lúc anh ấy làm tình với tôi từ phía sau. Mùi da anh ấy và dầu gội đầu của tôi hòa quyện trong không khí thế nào. Và anh ấy đã nói với tôi, bằng giọng điệu nguyên sơ, đầy sở hữu, rằng anh thích nhìn thấy mái tóc hoàn hảo của tôi trở nên tan hoang hoàn toàn. Đó mới là cuộc hẹn thực sự mà tôi giữ. Không phải cuộc hẹn nhuộm tóc, mà là cuộc hẹn mà tôi được phép trở nên rối bời, buông thả, và hoàn toàn thuộc về anh ấy. Sự hồi hộp không nằm ở vẻ ngoài hoàn hảo — mà là ở việc biết rõ ràng ai là người có quyền phá hỏng nó.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận