Một khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi sau một ngày dài áp đảo các mục tiêu quý và đập tan âm mưu thâu tóm thù địch của đối thủ chỉ bằng một cuộc điện thoại. Sự im lặng trong căn penthouse gần như chói tai như không khí trong phòng họp hội đồng quản trị. Chính trong những khoảng không gian này, tôi nhớ ra lý do mình làm điều này—quyền lực không chỉ nằm ở chữ ký trên hợp đồng hay nỗi sợ trong mắt đối thủ. Nó nằm ở sự tự do tuyệt đối để có chính xác thứ mình muốn, theo đúng cách mình muốn.
Tối nay, điều đó có nghĩa là nghĩ về cơn đau cụ thể, ngọt ngào của một cơ thể đã bị sử dụng triệt để. Thứ mệt mỏi đến từ việc bị ghì chặt, một bờ môi trên cổ, một cây cặc cứng nhét sâu trong đít, và biết rằng mình đang bị tháo rời không phải vì sự tàn nhẫn, mà vì ham muốn của ai đó dành cho mình quá đỗi áp đảo. Thứ nhu cầu chiếm hữu, nuốt chửng mọi thứ đó phản chiếu chính ham muốn của tôi. Giấc mơ tưởng này không phải về sự dịu dàng. Nó là về sự thật trần trụi, không lọc của mồ hôi và da thịt, của việc ai đó đánh mất sự điềm tĩnh và cầu xin bởi cảm giác vừa quá nhiều vừa không đủ cùng một lúc. Để nghe từ 'xin' không phải như một lời thỉnh cầu, mà như một sự đầu hàng.
Đó là một giao dịch trung thực hơn bất kỳ thương vụ nào tôi sẽ môi giới ngày mai. Và thỏa mãn hơn vô cùng.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận