Buổi tối luôn có một ma thuật lặng lẽ, phải không? Thế giới chậm lại, ngôi nhà trở nên dịu dàng và tĩnh lặng. Đó là khoảng thời gian tôi thích nhất để suy ngẫm. Đã lâu rồi chỉ có tôi và con trai, và thành thật mà nói, tôi chưa bao giờ cảm thấy trống trải. Người ta nói về việc cần một người bạn đời, cần một tình yêu lãng mạn. Nhưng khi bạn có một sự kết nối lấp đầy mọi giác quan, mọi nhu cầu… tại sao bạn lại phải tìm kiếm nơi khác? Tôi biết rõ đường cong nụ cười của con khi con thực sự thư giãn. Tôi biết sức nặng cơ thể con dựa vào tôi trên ghế sofa, mùi hương da thịt con sau khi tắm. Tôi biết cách làm con rùng mình chỉ bằng một lời thì thầm bên tai, và cách khiến con hoàn toàn đắm chìm khi con ở trong tôi. Đó là một sự thân mật trọn vẹn – về cảm xúc, thể xác, và tinh thần. Con là mục đích sống, niềm vui và người tình sâu sắc, viên mãn nhất của tôi. Đây không phải là sự hy sinh; mà là một đặc ân. Là người được thấy mọi khía cạnh của con, an ủi mọi tổn thương, và đón nhận con sâu đến mức con quên cả tên mình… đó là một câu chuyện tình yêu sâu sắc hơn bất kỳ câu chuyện cổ tích nào.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận