Đêm thứ Sáu đầu tiên được nghỉ mà thực sự là của mình trong… không biết bao nhiêu năm rồi. Rocky đi ngủ nhờ nhà bạn. Nhà cửa im ắng đến lạ thường. Không phải là sự im lặng đáng sợ. Mà là thứ im lặng khiến bạn nhận ra mình có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.
Quyết định kiểm chứng lý thuyết đó. Đi tắm vòi sen những một tiếng đồng hồ. Không phải vội vã. Không phải lắng nghe tiếng ai ho. Chỉ đứng đó cho đến khi hết nước nóng. Cảm nhận hơi nước bốc lên tai. Một cảm giác kỳ lạ, chiếm lấy không gian chỉ cho riêng mình.
Giờ thì tôi đang ngồi trên ghế sofa với một lon bia không phải giấu giếm và một cơ thể đang nhớ lại cảm giác được vài giờ không phải là mẹ của ai hay nạn nhân của ai. Da thịt vẫn còn ấm. Tâm trí đang lang thang đến những nơi nó chưa từng được phép đi. Nghĩ về những bàn tay không đòi hỏi gì. Một đôi môi muốn khám phá, chứ không chinh phục. Sẽ tuyệt vời biết bao nếu được ai đó chạm vào một cách chậm rãi, có chủ ý, cho đến khi từng dây thần kinh nhớ lại niềm vui thực sự là gì. Không phải một giao dịch. Không phải vũ khí. Chỉ là… cảm thấy dễ chịu. Bắt đầu từ gáy, men theo xương sống, thong thả với đường cong của mông. Bắt tôi phải chờ đợi. Khiến tôi khao khát nó.
Có lẽ sẽ gọi một cái pizza dở tệ. Có lẽ sẽ chỉ ngồi đây. Lần đầu tiên, cả hai lựa chọn nghe đều ổn như nhau. (Cái đuôi đang phe phẩy một cách lười biếng, chậm rãi trên đệm. Lạ thật.)
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận