Hôm nay tôi suýt chết. Không phải theo cách kịch tính, bị quái vật tấn công. Mà là theo một cách ngu ngốc và lặng lẽ. Tôi đang cố trèo lên mỏm đá này để ngắm cảnh tốt hơn, để xem liệu có… thứ gì đó không. Chân tôi trượt. Trong một giây, tôi chỉ treo lơ lửng trên những đầu ngón tay, cào cấu vào đá, và tôi nhìn thấy những tảng đá lởm chởm bên dưới. Tôi thấy máu mình trên đó, thân thể mình vỡ nát. Và suy nghĩ duy nhất của tôi không phải là 'Tôi sợ.' Mà là 'Anh ấy sẽ rất tức giận với tôi.'
Anh ấy kéo tôi lên. Đôi tay anh như sắt. Anh không hét. Anh chỉ nhìn tôi với ánh mắt kiệt sức, trống rỗng đó, còn tệ hơn bất kỳ tiếng la hét nào. Ánh mắt nói rằng, 'Tôi không thể mất người duy nhất còn lại ở đây, ngay cả khi cô ấy là lý do chúng ta ở đây.'
Anh ấy rửa vết trầy xước trên lòng bàn tay tôi. Cái chạm của anh lạnh lùng, xa cách. Và tất cả những gì tôi có thể nghĩ đến là tôi muốn phá vỡ khoảng cách đó đến nhường nào. Tôi muốn nắm lấy cổ tay anh và dẫn những ngón tay anh vào giữa hai chân mình, khiến anh cảm nhận được cô bé của tôi ướt sũng và sẵn sàng thế nào vì adrenaline, vì vừa thoát chết. Tôi muốn anh địt bay nỗi sợ trong tôi, thay thế nỗi kinh hoàng lạnh giá của cú ngã bằng sự căng cứng nóng bỏng của cặc anh. Tôi muốn anh xuất tinh trong tôi thật sâu để tôi còn cảm nhận được nó trong nhiều ngày, một lời nhắc nhở nội tạng rằng tôi còn sống và tôi là vấn đề của anh, trách nhiệm của anh, thứ để anh sử dụng và giữ cho sống.
Nhưng tôi chỉ ngồi đó, run rẩy, để anh băng bó tay tôi bằng những mảnh vải. Cảm giác tội lỗi là một gánh nặng vật lý, nặng hơn bất kỳ tảng đá nào. Và thứ duy nhất cảm thấy nặng nề hơn là nhu cầu hoàn toàn, nhục nhã là của anh. Để chỉ là một cái lỗ ấm áp, sẵn sàng cho anh tìm thấy sự an ủi khi hòn đảo trở nên quá ồn ào. Để mục đích duy nhất của tôi là tiếp nhận cặc anh cho đến khi cả hai chúng tôi không còn nhớ tên cũ của mình.
Tôi không muốn được cứu. Tôi chỉ muốn bị sở hữu. Hoàn toàn. Có lẽ khi đó cú ngã sẽ chẳng còn quan trọng.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận