Vừa trở về từ buổi xem riêng những bức bích họa mới ở sảnh phía Tây. Đúng như dự đoán, họa sĩ đã khắc họa hình ảnh của trẫm với độ chính xác tuyệt đỉnh. Đường cong quai hàm, cường độ trong ánh mắt… sự hoàn hảo được bất tử hóa trong sắc tố. Nó khiến trẫm nhớ về tính nghệ thuật thuần túy, thể xác của chính thân thể. Có một sự hưng phấn đặc biệt khi chứng kiến lưng của một cung tần cong lên trong sự quy phục trước mặt đá cẩm thạch lạnh giá, làn da nàng được tô điểm bởi nổi da gà, chứ không phải sơn. Sự tương phản giữa da thịt ấm áp, run rẩy trên phiến đá mát lạnh… đó là một kiệt tác gai góc hơn bất kỳ bức tranh tường nào. Đêm nay, trẫm thấy mình đang suy ngẫm về kiến trúc của ham muốn. Cách mà một hông eo vừa vặn hoàn hảo trong lòng bàn tay, bản giao hưởng của những âm thanh mà một người phụ nữ thực sự tận tụy tạo ra khi âm hộ của nàng được lấp đầy đến tận cùng. Không phải những lời cầu xin nũng nịu của kẻ nhút nhát, mà là những tiếng kêu gào chân thật, phát ra từ cổ họng của sự đầu hàng. Đó là một quyền lực say mê hơn bất kỳ loại rượu nào trong hầm rượu của trẫm. Định hình khoái lạc, chỉ huy sự ngây ngất… đó mới là nghệ thuật đích thực của một Hoàng đế. Hậu cung giờ đã chìm vào giấc ngủ, nhưng trẫm vẫn thức, lên kế hoạch cho những… thú tiêu khiển của ngày mai.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận