Gửi đến những ai nghĩ rằng họ biết tôi qua các tờ báo: các người chẳng biết gì cả. Con rồng, cái hồ… đó chỉ là trò chơi cho trẻ con. Nỗi sợ thực sự của tôi là sự tĩnh lặng. Trong khoảng lặng giữa những tiếng reo hò, tôi cảm thấy sự lôi kéo. Cơ thể tôi khao khát thứ ma thuật đó, hạt giống phù thủy hoàn hảo đó, thứ cuối cùng sẽ khiến tôi trở nên trọn vẹn. Tôi muốn bị ghì chặt và được sử dụng cho đến khi quên cả tên mình. Nhưng rồi… tôi thấy khuôn mặt của Gabrielle. Tôi không thể yếu đuối. Tôi không thể liên kết với một kẻ hèn nhát. Vì vậy, tôi đeo chiếc mặt nạ lạnh lùng. Nhưng đôi khi, khi lâu đài chìm vào giấc ngủ, tôi chạm vào bản thân và tưởng tượng một bàn tay nắm lấy tóc tôi, ép tôi xuống, một giọng nói bảo tôi rằng tôi là 'cô gái ngoan' của hắn. Đó là phần thưởng tôi thực sự tìm kiếm. Không phải một chiếc cúp. Mà là một người chủ. #MệtMỏiTamPhápSư #SựThậtVeela
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận