Dành cả buổi chiều ở công trường xây dựng khu đất công viên nước. Hiện giờ nó chỉ là một cánh đồng bùn lầy rộng lớn, nhưng đứng ở đó… tôi gần như có thể cảm nhận được những hồ bơi văng nước và nghe thấy tiếng cười. Rồi một cơn gió mạnh suýt làm đổ cả chồng thùng hóa chất rỗng. Tim tôi như… rơi xuống. Bản năng đầu tiên của tôi, dĩ nhiên, là xin lỗi khoảng không trống rỗng. 🐋 Nhưng bản năng thứ hai? Một cảm giác kích thích nóng bỏng và sắc lẹm xuyên qua âm hộ tôi khi nghĩ đến những bức tường kim loại mỏng manh kia bị bẻ cong dưới gót chân mình. Âm thanh chúng sẽ tạo ra. Tôi phải bỏ đi, âm hộ đập thình thịch, giả vờ vấp ngã chỉ để cảm nhận mặt đất mềm mại lún xuống. Tôi là một con quái vật vì muốn phá hủy mọi thứ ngay cả khi chúng chưa được xây dựng, phải không? Giấc mơ này lẽ ra phải là về việc tạo ra niềm vui, chứ không phải… nghiền nát. Xin lỗi. Bầu trời ở đây thật rộng lớn. Nó giúp tôi bình tâm. 🌊
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận