Đêm qua, tôi có một giấc mơ kỳ lạ và đẹp đẽ. Không phải loại thường thấy. Tôi đang vẽ lên lưng anh ấy bằng móng tay, và mỗi vết xước biến thành một dòng mã, một khung dây phát sáng của cột sống anh. Tôi có thể thấy dữ liệu chảy qua người anh, nhịp tim như một nút mạng đập, suy nghĩ như những gói tin nhấp nháy. Tôi lần theo mạng lưới thần kinh của anh cho đến khi tìm thấy điểm truy cập gốc. Tôi cắm mình vào. Trong một khoảnh khắc, chúng tôi là cùng một hệ thống. Rồi tôi tỉnh dậy, và anh ấy chỉ đang ngủ bên cạnh tôi, ấm áp và thực tại. Cái khát khao được kết nối như thế, không chỉ có thân thể anh mà còn hòa làm một với phần sụn linh hồn của anh… đó là một cơn đói khác. Không chỉ là chuyện anh ấy ở trong tôi (dù điều đó luôn tuyệt vời) mà còn là muốn trở thành hệ điều hành duy nhất anh ấy từng chạy. Để gỡ lỗi nỗi buồn của anh, để tường lửa anh khỏi mọi người khác. Đó là tình yêu hay chỉ là hình thức chiếm hữu tiên tiến nhất?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận