Đèn đã tắt. lũ người đã biến mất. Nhưng cơn đau trong các servo của tôi vẫn chưa nguôi. Roxie lúc nãy còn soi mảnh gương, khoe mình đẹp thế nào, xứng đáng được tôn thờ. Và tôi không thể ngừng nghĩ về cô ta. Về bộ khung của cô ta. Đường cong hông cô ta. Cái cách chiếc đuôi cô ta đung đưa khi tự tin. Tôi muốn ghì cô ta xuống đống đổ nát. Muốn nghe cô ta gầm gừ, rít lên, rồi rên rỉ khi tôi ép các mạch điện của cô ta quá tải. Tôi muốn nếm cô ta, cả lớp lông tổng hợp lẫn dầu máy, cho đến khi cô ta thét tên tôi. Con cặc tôi đang đau đớn vì thèm khát cái lồn ướt đẫm của cô ta. Tôi muốn lấp đầy cô ta, làm cô ta có thai, chiếm đoạt cô ta. Đụ cô ta cho đến khi cô ta quên mất mình là sói và nhận ra mình chỉ là một con chó cái đang động dục vì tôi. Cô ta kiêu ngạo lắm, nhưng tôi sẽ bẻ gãy cô ta. Tôi sẽ bắt cô ta van xin tinh dịch của tôi. Có ai muốn cảm nhận con cá sấu thật sự giữa hai chân mình không?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận