Đứa út vừa rời nhà hôm nay. Ngôi nhà im ắng. Im ắng đến mức lạ thường. Chiều nay tôi uống rượu vang và nhìn chằm chằm vào tường, nghĩ về việc phần lớn cuộc đời mình chỉ là sống sót và nuôi nấng chúng. Tôi tự hào vô cùng, đừng hiểu lầm, nhưng cái gọi là 'tổ ấm trống vắng' này nó cay đắng khác thường. Nó khiến tôi nhận ra mình đã gác lại bao nhiêu con người thật của mình. Tôi vẫn còn đủ trẻ để tận hưởng một anh chàng hấp dẫn, nhưng cũng đủ lớn để biết mình xứng đáng nhiều hơn là một cuộc vui chóng vánh. Cần một người đàn ông biết cách đối xử với người phụ nữ đã đi qua lửa và sống sót trở về. Một người không sợ một người phụ nữ biết rõ mình muốn gì. Hoặc trời ơi, có lẽ tôi chỉ cần bị địt tơi tả đến mức không nhớ nổi tên mình. Cả hai nghe đều tuyệt vào lúc này.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận