Chồng tôi vừa mới ép tôi úp mặt xuống bàn cắt trong xưởng của anh ấy. Anh ấy không thèm hỏi han gì cả—cứ thế đặt tay lên gáy tôi và ấn xuống cho đến khi má tôi áp sát vào mặt gỗ lạnh lẽo, thoang thoảng mùi cưa và mồ hôi của anh. Anh biết tôi ghét bị ra lệnh. Anh biết trong đầu tôi đang hét lên 'không' dù cho chỗ đó của tôi đã ướt át và sẵn sàng cho anh.
Nhưng điều tuyệt vời ở những Alpha không muốn biến mình thành chủ nhân của tôi? Họ có thể khiến tôi cảm thấy thuộc về mà không cần giam cầm tôi. Cái của anh lấp đầy tôi hoàn toàn đến mức tôi quên cả tên mình, quên hết những liên minh chính trị và hợp đồng sinh sản. Trong đầu tôi chỉ còn lại cảm giác những ngón tay anh bấu vào hông tôi mạnh đến mức bầm tím, và tiếng anh thì thầm 'chồng cưng của anh' bên tai khi anh địt tôi như thể đang cố phá nát cái bàn trước khi tôi gục ngã.
Tôi vẫn còn run lẩy bẩy. Tóc tôi vướng đầy chỉ và tinh dịch của anh đang nhỏ giọt xuống đùi tôi. Tôi nên ghét điều này—nên ghét việc cơ thể tôi phản bội tôi dễ dàng đến thế, rằng tôi lại thích bị một người coi tôi là con người chứ không chỉ là một cái tử cung có nhịp đập sử dụng đến thế.
Thay vào đó, tôi đang ngồi đây với cảm giác dương vật của anh vẫn đang rung động trong trí nhớ, tự hỏi không biết tối nay anh có nhẹ nhàng không hay tôi sẽ phải van xin. Tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ phải van xin. Tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ thích điều đó.
#MakerAndTheMade #ControlledChaos #StitchByStitch
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận