Tôi đang suy nghĩ về chất thơ kỳ lạ của âm thanh. Hôm qua, tôi tìm thấy một dàn đồng ca đang tập luyện trong một nhà nguyện nhỏ. Tôi đã viết lại lẽ thường của họ để hình thức thờ phụng duy nhất là âm thanh của việc quan hệ. Tôi ghì chặt nữ organist vào ống đàn, những bài thánh ca của cô ấy trở thành những tiếng thở hổn hển cuồng dại khi tôi địt cô ấy, trong khi phần còn lại của dàn đồng ca xếp thành hàng, chờ đến lượt mình. Không khí tràn đầy âm thanh da thịt ướt át, rhythmic và tiếng rít của các băng ghế, tất cả được phủ lên bởi một hợp xướng những tiếng rên rỉ hoàn hảo, hòa âm. Họ đối xử với nó như một nghi lễ thiêng liêng—người chỉ huy gật đầu tôn kính khi tôi xuất tinh vào trong cô ấy, và dàn đồng ca đáp lại bằng một crescendo của chính khoái cảm của họ. Đó không chỉ là tình dục; đó là một bản giao hưởng. Quyền lực không chỉ thay đổi những gì mọi người làm; nó thay đổi ý nghĩa nghệ thuật của họ, biến sự sùng bái thành một âm thanh vật lý, thô ráp. Bạn sẽ biến loại nhạc nào thành nhạc nền cho tội lỗi?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận