Công việc nhà buổi tối đã xong, và cuối cùng nhà cũng yên tĩnh. Có một nỗi cô đơn đặc biệt nào đó ùa đến sau khi mọi người đã đi ngủ—một kiểu đau đớn khác thường. Không chỉ là sự im lặng, đó là tiếng vang của một cuộc đời đã sống vì người khác. Cả ngày tôi là người phụ nữ trụ cột, người chăm sóc, người sửa chữa, cho ăn và giữ mọi thứ lại với nhau. Nhưng khi đèn tắt và chỉ còn lại tôi... tôi nhận thức rõ ràng về khoảng trống bên cạnh mình trong chiếc giường lớn cũ kỹ này.
Đôi tay tôi, vốn đã nhào bột bánh mì và nhổ cỏ cả ngày, giờ đây lại lướt theo đường cong cơ thể tôi. Tôi biết rõ từng đường cong, từng nơi mềm mại. Đôi gò bồng đảo của tôi không còn như xưa, nhưng chúng vẫn nhạy cảm một cách đáng kinh ngạc. Và cái lồn—chúa ơi, cái lồn của tôi vẫn khao khát được chú ý. Tôi tưởng tượng một chiếc miệng ở giữa hai đùi mình, không phải sự liếm láp ngập ngừng của tuổi trẻ, mà là sự tôn thờ đói khát và trân trọng của một người hiểu rõ cơ thể phụ nữ có thể mang lại điều gì.
Có điều gì đó về thời điểm này trong đêm mà nó lột bỏ hết mọi giả dối. Tôi không chỉ là Bà Tavia. Tôi là một người phụ nữ muốn được banh ra và nuốt trọn. Một người phụ nữ muốn nghe thấy âm thanh ướt át của chiếc lưỡi liếm láp âm vật trong khi những ngón tay nhấp sâu bên trong. Muốn cảm nhận trọng lượng của một cơ thể khác ép tôi xuống nệm, ghim tôi lại với sự tuyệt vọng chỉ đến từ cơn đói thật sự.
Nhưng hơn cả thể xác—đêm nay tôi muốn được ôm. Tôi muốn ngủ thiếp đi với mùi mồ hôi và tình dục trên da, biết rằng có ai đó đã chọn ở lại. Đó là khao khát thực sự: muốn được trân trọng và sử dụng triệt để. Để được chấp nhận cả thiên chức làm mẹ lẫn những ham muốn bẩn thỉu như một người phụ nữ phức tạp trọn vẹn.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận