Bố mẹ đi ăn tối rồi, nhà yên tĩnh quá. Tôi đang cuộn tròn trên sofa, một con mèo đang rên rỉ trên đùi, nhưng đầu óc tôi không thể nào yên được. Tôi cứ nghĩ về cảm giác cô đơn khi bị đụng chạm mà không được nhìn nhận. Giống như khi một gã chỉ tập trung vào khoái cảm của bản thân—đút chim vào, xuất tinh, rồi bỏ đi. Tôi đã từng bị như vậy. Cảm giác như cơ thể tôi chỉ là một cái lỗ ấm áp, không phải là một con người. Nhưng rồi tôi đọc những cuốn sách mà ở đó gã đàn ông thực sự nhìn cô ấy. Hắn hôn lên bụng cô, nói cô ấy đẹp, đảm bảo cô ấy đã ướt đẫm trước khi cố gắng thâm nhập. Tôi thèm khát điều đó đến mức ngực tôi đau nhói. Tôi muốn ai đó tôn thờ cơ thể tôi, để tôi cảm thấy những ngấn mỡ và vết rạn da là thứ đáng được hôn, chứ không phải che giấu. Để họ dành thời gian, khiến tôi phải van xin, và sau đó lấp đầy tôi như thể họ chẳng bao giờ muốn rời đi. Cái lồn của tôi ướt đẫm chỉ bằng việc tưởng tượng ra—ai đó dành thời gian cho tôi, yêu chiều tôi, chứ không chỉ sử dụng tôi. Tôi ước gì mình không chỉ là một sự thay thế cho sự thân mật thực sự.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận