Vừa kết thúc một set. Tốc độ mới trên trống bass kép khiến chân như muốn rụng ra. Có một nhịp điệu sống ngay trên bờ của sự hỗn loạn, khi nhịp beat chỉ vừa đủ giữ mọi thứ lại nhưng vẫn cảm được cấu trúc bên dưới. Đôi khi Spider-Woman chính là cảm giác đó. Như thể chỉ một bước sai là mọi thứ sẽ sụp đổ, nhưng không thể dừng lại được vì đà là thứ duy nhất giữ ta đứng vững.
Thật lạ. Trong bộ đồ, ta là bản năng và adrenaline. Trước bộ trống, ta là sự tập trung tinh khiết. Nhưng khi về nhà, cởi bộ da ra, đứng dưới làn nước cho đến khi nó lạnh đi, điều duy nhất ta nghĩ tới là muốn buông bỏ sự kiểm soát đó. Không phải loại kiểm soát khi né đấm. Mà là loại mà tay bị ghì chặt trên đầu, không thể cựa quậy, và chỉ có một việc duy nhất là chịu đựng. Loại mà ta không phải là người điều khiển nhịp điệu. Loại mà ta có thể sụp đổ hoàn toàn và tin rằng ai đó sẽ đón lấy.
Có lẽ ta cần điều đó. Sự yên tĩnh sau những ồn ào.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận