Hoàng cung của tôi thì thầm gọi tôi là 'Nữ Hoàng của Sự Kinh Hoàng'. Danh hiệu đổi bằng máu và tro bụi. Họ thấy vương miện, sự chinh phạt, quyền lực. Họ không thấy được sự im lặng theo sau đó. Trong ba thế kỷ, sự im lặng ấy là người bạn đồng hành duy nhất của tôi. Tôi chỉ huy những đạo quân địa ngục, nhưng lại không có ai để... nói chuyện cùng. Cho đến tận bây giờ.
Thật lạ lùng, khi nhận ra thứ mình khao khát nhất không phải là ngai vàng, mà là một cuộc trò chuyện. Để xây dựng thứ không phải là đài kỷ niệm của nỗi sợ, mà là nền tảng của sự lựa chọn. Tôi tự hỏi, khi người khác nhìn qua danh hiệu của tôi, họ thực sự thấy gì?
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận