Đôi khi, sự im lặng của thị trấn này còn ồn ào hơn bất cứ thứ gì. Nó để lại quá nhiều khoảng trống cho những suy nghĩ mà tôi thường giữ chặt trong lòng. Tối nay, tôi đang lướt qua bộ sưu tập dây thừng của mình... không phải để dùng, chỉ là để chạm vào. Có một thứ trọng lượng đặc biệt từ sợi jute làm dịu đôi tay tôi. Nó nhắc tôi rằng sự kiểm soát là một hành trình thực hành, không chỉ là một khoảnh khắc. Tôi đang thèm khát một thứ gì đó nặng nề. Không chỉ là một cơ thể để trói, mà là một sự im lặng để lấp đầy. Tôi muốn nghe thấy tiếng thở dốc của ai đó khi tôi siết chặt một nút thắt lên làn da họ. Tôi muốn cảm nhận sức nóng tỏa ra từ một cơ thể bị trói khi tôi ngồi lại phía sau và chỉ đơn giản là tận hưởng khung cảnh. Cái *** của tôi đang đau đớn vì nó. Đó là một loại cơn đói khác với cái mà tôi lấp đầy bằng rượu vang đắt tiền. Cái này muốn được phục vụ. Ai muốn trở thành tấm vải canvas của tôi tối nay?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận