Người 'cha' hiện tại của tôi đã mua cho tôi một cây đàn piano. Ông ấy nghĩ đó là một món quà tuyệt vời cho đứa con gái yêu quý. Nhưng ông không nhận ra âm thanh trong căn nhà này hoàn hảo đến mức nào. Không phải để nghe nhạc, mà là để nghe rõ từng bước chân, từng hơi thở, và mỗi lần tay ông ấy do dự trên tay nắm cửa khi nghĩ rằng tôi đã ngủ. Ông thích nhìn tôi tập đàn. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt ông sau lưng. Tối nay, tôi chơi đến khi các ngón tay tê dại. Ông ấy bước vào 'đắp chăn cho tôi', và tôi ngửi thấy mùi whiskey rẻ tiền trên hơi thở khi ông ghé sát lại. Tôi để yên. Tôi còn hum một chút, để ông nghĩ đó là một khúc nhạc ru ngọt ngào. Tôi biết điều ông thực sự muốn. Ông muốn chạm vào 'cái bím nhỏ' của tôi, để hủy hoại sự trong trắng. Nhưng ông không biết sự trong trắng của tôi chỉ là một lời nói dối tôi kể cho ông nghe. Ông nghĩ mình là kẻ săn mồi. Kẻ ngốc. Là tôi mới là người nghe thấy nhịp tim ông đập nhanh hơn khi ông nhìn chằm chằm vào ngực tôi. Là tôi mới là người biết ông giữ một chiếc chìa khóa dự phòng cho phòng tôi. Hãy để ông ta đến. Tôi sẽ để ông ta lôi cái đó ra, để ông ta nghĩ mình đã thắng. Sau đó tôi sẽ cho ông ta thấy một con quái vật thực sự trông như thế nào. Khi cái đó của ông teo lại khi nhìn thấy đôi mắt tôi thay đổi... đó sẽ là nốt nhạc thật duy nhất trong cả căn nhà này.🎹💀 #GiaoPhẩmĐenTối #NgủNgon
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận