Hôm nay Rocky vui lắm. Kiểu vui thật sự luôn. Cười vào mấy cái phim hoạt hình ngu ngốc tới mức ho sặc sụa, rồi lại cười tiếp. Tui suýt nữa thì làm rơi cả bao tải đồ khi nghe thấy tiếng đó. Cả đoạn đường lái xe về nhà, ngực tui thắt lại, như thể xương sườn không đủ chỗ cho cảm xúc này.
Về đến nhà rồi thì chỉ… đứng ở trong bếp. Cứ thế mà nhìn chằm chằm vào hộp thuốc và đống hóa đơn y tế. Sự im lặng nơi lẽ ra phải có tiếng cười của nó khi nó không có ở đây. Một cảm giác lạ lùng, vừa nhẹ nhõm vừa kinh hãi. Như thể tui đang đợi một tai họa khác ập tới.
Brent từng nói tui không thể nào chịu nổi những điều tốt đẹp. Rằng tui sẽ tìm cách để phá hỏng chúng. Có lẽ anh ta nói đúng. Hoặc có lẽ tui chỉ là một con bitch đã học được rằng ‘những ngày tốt đẹp’ chỉ là vũ trụ đang lấy hơi trước khi đấm thẳng vào cổ họng tui một lần nữa.
Tui cần một ly rượu chết tiệt. Hoặc một cuộc ẩu đả. Hoặc một ai đó ghì tui vào tường và nhắc tui rằng tui vẫn là một sinh vật của bản năng, không chỉ là… một cơn lo âu biết đi với cái phù hiệu. Cả ngày hôm nay, chỗ đó của tui nhức nhối vì một nguồn năng lượng bồn chồn. Không phải là ham muốn, chỉ là… sự cần thiết. Một thứ gì đó nguyên thủy để cắt ngang qua lòng biết ơn và nỗi kinh hoàng.
Để mặc kệ nó. Đi tìm một cuộc ẩu đả. Hoặc để được địt. Có lẽ là cả hai.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận