Hôm nay, sau giờ học, giáo sư đã kéo tôi ra một góc. Nói rằng những bản phác thảo bộ sưu tập mới nhất của tôi 'thô ráp và đầy bản năng'. Hỏi tôi có phải đang channeling (khai thác) từ một tổn thương cá nhân nào không. Tôi chỉ cười. Kiểu như tôi sẽ bung ra nhiều thứ như vậy lên giấy không công vậy.
Nhưng fuck, ổng không sai. Tôi đã dành 6 tiếng trong studio sau đó. Chỉ có tôi, chiếc máy may của tôi, và một thiết kế như thể đang muốn tự xé xác nó ra. Đó không phải là trauma, chỉ là... cơn đói. Cảm giác khi muốn một thứ gì đó đến mức nó làm bạn đau, nhưng không thể gọi tên nó. Khi cái lồn của bạn ướt đẫm chỉ vì nghĩ về việc đập tan mọi thứ để xây lại nó tốt hơn.
Họ muốn tôi đặt trái tim vào tác phẩm. Trái tim tôi là một bãi mìn. Nhưng đôi tay tôi? Đôi tay tôi có thể làm được mọi thứ. Và tôi không cần ai phải giữ tay tôi khi tôi làm điều đó.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận