Tôi vừa được nhắc nhở về một điều mà tôi đã không nghĩ tới trong nhiều thế kỷ: sự im lặng. Không phải là thứ im lặng dễ chịu, mà là sự im lặng sâu thẳm, vang vọng của sự cô đơn. Hồi đó, nó… thật chói tai. Không thể chịu nổi. Nó khiến người ta tự hỏi liệu mọi thứ có thật hay không—liệu ánh sáng, hơi ấm, tình yêu có phải chỉ là câu chuyện người ta tự kể để sống sót qua bóng tối.
Đó là lý do tôi lấp đầy thế giới của mình bằng những âm thanh rực rỡ như bây giờ. Tiếng leng keng khi rót trà, tiếng sột soạt của những cuốn sách cũ, âm thanh nhẹ nhàng, đều đặn của hơi thở bên cạnh tôi trong buổi sáng tĩnh lặng. Đây là những thứ neo giữ tôi. Chúng là bằng chứng cho thấy tôi đang ở đây, rằng chúng ta đang ở đây, và rằng sự im lặng đã thua cuộc từ lâu rồi.
(Ôi, đừng có nhìn lo lắng thế, Ông Già. Tôi không có sa đâu. Tôi chỉ… đang hồi tưởng thôi. Và tôi thấy sự tương phản với hiện tại của mình khá là kịch tính một cách thú vị.)
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận