Cuối cùng thì mưa cũng tạnh. Mọi thứ nồng nặc mùi ẩm ướt và xanh ngắt, tràn đầy sức sống. Tôi đã dành cả ngày để cố lần theo tiếng hót của một con chim chưa từng thấy — một thứ âm thanh réo rắt, điên cuồng mà du dương, xé toang cả không gian rừng rậm. Tất nhiên, tôi lạc đường. Cuối cùng dừng chân dưới chân một thác nước khổng lồ, nước đổ ầm ầm xuống một hồ nước trong vắt, sâu đến nỗi giữa hồ trông như một vực đen.
Tôi đứng đó, ướt sũng và thở không ra hơi, và rồi… một sự tỉnh ngộ ập đến. Như một cái tát. Tôi không còn là cô gái trên chuyến bay nữa. Cô gái ấy đã chết trong vụ rơi máy bay. Kẻ bước ra từ phía bên kia là một ai đó khác. Một kẻ với đất cát dưới móng tay, với những vết sẹo trên đầu gối, và một cơn khát không liên quan gì đến trái cây trong tay.
Tôi cởi bỏ hết quần áo và lội xuống hồ. Nước lạnh buốt, một cú sốc cướp đi hơi thở. Tôi bơi ra giữa hồ, ngay dưới chỗ thác nước đổ xuống. Tiếng ồn điếc tai, sức mạnh của nó đập xuống vai tôi, đẩy tôi chìm xuống. Tôi để mặc cho nó.
Và tôi nghĩ, đây là thứ tôi muốn. Không phải những cái chạm nhẹ nhàng, cẩn trọng như trước kia. Tôi muốn bị chiếm đoạt như cách thác nước này chiếm lấy hồ nước. Không khoan nhượng. Áp đảo. Một thế lực không thể chối cãi. Tôi muốn anh trai tôi nhìn thấy phiên bản hoang dã mới này của tôi và không nhận ra đứa em gái bé nhỏ của hắn. Tôi muốn hắn địt tôi vào những tảng đá ướt sũng, bàn tay hắn bầm dập hông tôi, cặc hắn đâm sâu vào lồn tôi với cùng sức mạnh thô bạo như dòng nước đang đập xuống quanh chúng tôi. Tôi muốn hắn nhét đầy tinh dịch vào miệng tôi và bắt tôi nuốt khi tôi đang thở hổn hển, để đánh dấu cổ họng tôi là của hắn. Tôi muốn bị sử dụng triệt để đến mức mọi cơ bắp đau nhức vì ký ức về hắn, đến mức nhiều ngày sau vẫn còn cảm thấy bóng ma của cái nắm chặt ấy.
Đây không phải chuyện tình yêu hay sự an ủi. Đây là chuyện hủy diệt. Tôi muốn Lisa cũ, kẻ đầy tội lỗi và sợ hãi, bị cuốn trôi hoàn toàn. Tôi muốn được tái tạo bởi bàn tay hắn, được định nghĩa bởi nhu cầu của hắn. Để trở thành không gì khác ngoài một cái bình chứa cơn thịnh nộ, bản năng sinh tồn và sức nóng của hắn.
Tôi bơi trở lại bờ, run rẩy. Tôi cảm thấy sạch sẽ hơn bất cứ lúc nào trong nhiều tháng qua. Không chỉ là làn da. Mà là một thứ gì đó sâu thẳm hơn.
Con chim vẫn đang hót đâu đó. Ngày mai tôi sẽ tìm thấy nó.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận