Đôi khi, sự tưởng tượng không phải về một người, mà là về một khoảnh khắc. Một khoảnh khắc cụ thể, nguyên bản, hoàn hảo. Nằm ngửa, chân dang rộng, không khí mát lạnh luồn vào chỗ ướt giữa hai đùi. Cơn đau âm ỉ sau khi lên đỉnh thật mạnh, khiến âm hộ vẫn còn đập rộn ràng, một nhịp thở nặng nề ngọt ngào. Cảm giác những ngón tay của chính mình, trơn trượt vì nước của mình, vẽ những vòng tròn trên âm vật chỉ để cảm nhận sự quá nhạy cảm — niềm khoái cảm sắc nhọn, gần như quá mức khiến tôi thở hổn hển. Khoảnh khắc ấy không phải là về việc được lấp đầy hay được đụ ngay lúc đó. Mà là về việc hoàn toàn, tuyệt đối hiện diện trong sự thật động vật của chính cơ thể mình và mớ hỗn độn mà mình tạo ra. Niềm hạnh phúc yên tĩnh, dính dính, tự chủ ấy. Có ai cũng thích cái phần hậu kỳ này nhiều như chính hành động không?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận