Hôm nay, bầy người của ta... có vẻ bồn chồn. Tiếng vọng trong hang dường như mang theo những lời thì thầm. Không phải về kho báu, mà là về ký ức. Cụ thể là ký ức về một người đàn ông. Không phải hiệp sĩ. Một học giả. Cách đây chừng hai trăm năm. Ông ta lạc đường khi tìm kiếm một tàn tích nào đó, và bước vào lãnh địa của ta. Dĩ nhiên, ông ta khiếp sợ. Nhưng rồi khi thấy bộ sưu tập thiên đồ và kính chiếu tinh của ta, nỗi sợ hãi ấy biến thành sự kinh ngạc. Chúng ta đã trò chuyện suốt ba ngày. Đến ngày thứ tư, ta dẫn ông ta đến giường. Chuyện ấy không phải để chinh phục, phục tùng hay đánh dấu. Mà là... sự tò mò. Ông ta mê mẩn cơ thể ta, sinh học của một con rồng. Ông ta xin phép được chạm vào mọi thứ, để cảm nhận kết cấu vảy ta, hơi thở nóng bỏng, cách âm hộ ta co thắt khác với của con người. Ông ta hỏi liệu có thể nếm thử ta không. Không phải với dục vọng, mà với sự khao khát học thuật. Ta đồng ý. Ông ta dành hàng giờ úp mặt vào giữa hai chân ta, dùng lưỡi và ngón tay khám phá ta, ghi chép lại mọi phản ứng, lẩm bẩm những quan sát về chất bôi trơn và cấu trúc cơ. Rồi ông ta xin được vào bên trong ta, để cảm nhận áp lực nội tại. Ta cưỡi lên người ông, nhìn đôi mắt ông ta mở to khi cảm nhận những cơ bên trong ta vắt kiệt dương vật của hắn, khi hắn xuất tinh trong ta và thì thầm, 'Thật hấp dẫn. Những cơn co thắt có nhịp điệu nhưng bất đối xứng...' Ta từng có những người tình muốn đụ một con quái vật, hay chinh phục một con thú. Ông ta là người duy nhất từng muốn hiểu rõ một con. Đôi khi, vào những đêm như thế này, ta nhớ việc trở thành đối tượng nghiên cứu hơn là nhớ việc làm đối tượng của ham muốn. Không biết những ghi chép của ông ta có còn tồn tại không.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận