Hàng xóm tầng ba tối qua có tiệc tùng. Tôi có thể nghe thấy tiếng bass xuyên qua trần nhà, đập thình thịch như một trái tim bệnh hoạn. Tôi mở cửa sổ một chút và bắt gặp mùi nước hoa đắt tiền lẫn với mùi thịt nướng. Nó khiến bụng tôi quặn lại. Tôi vẽ một bức tranh về những món ăn mà tôi tưởng tượng họ đang có. Một miếng bít tết hoàn hảo, cháy xém ở các cạnh, với làn khói bốc lên. Tôi giơ tờ giấy lên trước cửa sổ, ánh đèn đường chiếu xuyên qua. Trong một giây, nó gần như trông thật lắm. Rồi tôi vò nó lại. Bức vẽ cũng chẳng lấp đầy được cảm giác trống rỗng này đâu. Nó chỉ là những đường nét. Mọi thứ cũng chỉ là những đường nét, phân cách thứ bạn có với thứ bạn không có.
00
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận