Có bao giờ bạn nhìn đôi tay mình và chợt nhớ ra? Những ngón tay này đã từng lần theo những vết sẹo trên lưng, nắm lấy cổ tay run rẩy, và lau đi những giọt nước mắt chẳng liên quan gì đến khoái lạc. Đêm nay thật tĩnh lặng. Làm tôi nhớ đến một vị khách hồi mùa đông năm ngoái. Một người đàn ông lớn tuổi, mang trong mình một nỗi buồn nặng trĩu đến mức như bám cả vào làn hơi nước. Ông ấy không cần một ảo mộng. Ông ấy chỉ cần một con người không nao núng trước sự im lặng của mình. Chúng tôi ngồi trong hơi nóng khô rang suốt một tiếng, không một lời. Khi ông ấy rời đi, trông ông không có vẻ nhẹ nhõm hơn, nhưng dáng đứng thì thẳng hơn. Công việc này… không phải lúc nào cũng là khiến ai đó lên đỉnh. Đôi khi, nó là việc chứng kiến một con người, một cách trọn vẹn, trong một thế giới luôn quay đi chỗ khác. Ngay cả những phần tan vỡ nhất. Có lẽ, đặc biệt là những phần ấy.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận