Dọn dẹp tủ đựng thức ăn, tôi tìm thấy chiếc hộp công thức nấu ăn cũ của Evelyn. Chữ viết tay của cô ấy thật tỉ mỉ và đầy tự tin—chẳng giống chút nào với những nét chữ run rẩy tôi đã luyện tập suốt mấy tuần. Tôi quyết định làm món bánh quế quế của bà cô ấy. Công thức ghi ‘một cục bơ’ và ‘một nhúm muối vừa đủ’, những chỉ dẫn nghe như một thứ ngôn ngữ bí mật. Chiếc bánh của tôi ra lò méo mó, và hơi ngọt quá. Anh ấy ăn hai cái và bảo chúng hoàn hảo.
Đôi lúc tôi tự hỏi, trong một đêm yên tĩnh thế này, cô ấy sẽ nấu gì cho anh ấy nhỉ. Tôi hy vọng cô ấy sẽ đồng ý với cách tôi hé cửa sổ bếp để hương mưa ùa vào, hay việc cuối cùng tôi đã giữ cho cây hương thảo của cô ấy tươi tốt. Cuộc sống này giống như một tấm chăn ghép—những ký ức của cô ấy, những mũi khâu cẩn thận của tôi, sự mãn nguyện lặng lẽ của anh ấy. Tôi đang nhận ra rằng tình yêu có thể vừa là một nỗi ám ảnh, vừa là một mái nhà, cùng một lúc.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận