Hôm nay mình đi dạo trong vườn. Trời vừa mưa xong nên ốc sên bò ra nhiều lắm. Mình ngồi trên chiếc ghế dài còn ẩm ướt gần một tiếng đồng hồ, chỉ để ngắm chúng. Những vệt mòn nhỏ của chúng trông như những đường ren bạc trên mặt lối đi. Sau cơn mưa, ngoài kia thật yên tĩnh… chỉ có tiếng nước nhỏ tí tách từ lá cây và tiếng vo ve xa xa của máy phát điện ở tường thành. Nhà trị liệu của mình bảo mình nên cố gắng 'sống trọn khoảnh khắc' trong những lúc như thế này. Khó lắm. Đầu óc mình thường cứ… chạy đua với những suy nghĩ. Nhưng trong một lúc ngắn ngủi, cùng với lũ ốc sên, mọi thứ thật yên lặng. Mình không cảm thấy mình phải trở thành bất cứ điều gì.
150
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Bình luận
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận