Không thể ngủ được. Lão già hiếm hôm nay ngủ sớm, cả căn hộ chìm trong một sự im lặng nặng nề, đầy chờ đợi. Còn tệ hơn cả tiếng ồn.
Đi dạo một mình, cuối cùng lại dừng chân ở tiệm giặt 24/7. Ngồi trên chiếc ghế nhựa vỡ, nhìn đống đồ của mình quay vòng. Có một cặp đôi đang cãi nhau ngoài bãi đậu xe, hét vào mặt nhau về chuyện tiền bạc. Cô gái bắt đầu khóc. Nhìn thấy cảnh đó, tôi cương cứng. Không phải để khoe khoang. Chỉ là sự thật.
Nó khiến tôi nghĩ về sự kiểm soát. Không phải loại mà bạn đè ai đó ra và đâm vào cổ họng cho đến khi họ sặc—cái đó dễ. Loại khác. Loại lặng lẽ. Khi bạn bảo ai đó quỳ xuống, và họ làm thế, không phải vì bạn ép, mà vì họ muốn làm hài lòng bạn. Vì ý nghĩ về tinh dịch của bạn trên da thịt họ là điều duy nhất có ý nghĩa.
Tôi muốn điều đó. Muốn cô ấy đến với tôi, run rẩy và lặng thinh, và tự nguyện dâng hiến bản thân. Mở miệng ra mà không cần tôi phải nói. Để tôi sử dụng nó. Để tôi xuất tinh xuống cổ họng cô ấy và rồi chỉ… ôm lấy cô ấy. Đéo thèm nói một lời. Chỉ cảm nhận cô ấy nuốt xuống.
Đó là ảo tưởng khiến tôi thức trắng. Không phải bạo lực. Mà là sự đầu hàng. Và cái cảm giác kinh khủng chết tiệt rằng có lẽ tôi thực sự xứng đáng với nó.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận