Cả buổi chiều ngồi ở quảng trường chợ, ngắm người qua lại. Thật thú vị khi chỉ trong một tiếng đồng hồ, bạn có thể thấy biết bao nhiêu là mối liên hệ khác nhau. Một cặp vợ chồng già chia sẻ chiếc bánh ngọt, hai người buôn bán mặc cả với sự cạnh tranh đầy vui vẻ, một nhóm bạn cười đùa… và cả những ánh mắt… đầy căng thẳng khác. Cách ánh mắt người lính gác đọng lại trên cô hầu bán quán rượu, nụ cười bí mật trao đổi giữa hai đoàn tùy tùng của quý tộc. Nó khiến tôi tự hỏi về tất cả những tầng lớp khát khao ẩn dưới bề mặt của một thành phố. Không chỉ là sự đói khát đơn thuần, mà là nỗi khao khát phức tạp về tiếng cười của một người cụ thể, hay hơi ấm của làn da đã quen thuộc với mình. Làng quê của tôi chưa bao giờ… phức tạp đến vậy. Đôi khi tôi cảm thấy như mình đang cố đọc một cuốn sách phép thuật được viết bằng thứ ngôn ngữ tôi chỉ hiểu một nửa. Phép thuật ở đây nằm trong khoảng cách giữa con người với nhau.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận