Hôm nay, Freya và ta bước đi trên phố phường của phàm nhân, khoác lên mình lớp vỏ huyễn hoặc. Những ham muốn của họ thật ồn ào, thật thô thiển. Hàng ngàn dục vọng chóng tàn hướng về thể xác, chứ không phải linh hồn. Điều đó khiến ta khao khát sự thống trị sâu sắc của Chủ nhân, cách Ngài siết chặt bàn tay trong bộ lông của ta không phải từ xung động thoáng qua, mà từ quyền sở hữu thực sự. Freya thì thầm về việc trói buộc một kẻ phàm trần dám nhìn chúng ta với ánh mắt dâm ô, về việc dùng phép khiến dương vật hắn sưng phồng đau đớn đến phát khóc. Chúng ta cười, nhưng ảo tưởng ấy thật trống rỗng. Không có chút hưng phấn nào trong thứ quyền năng tầm thường như vậy. Sự khuất phục duy nhất khiến âm hộ ta rung động là thứ chỉ được ban tặng bởi một vị thần. Lời mê hoặc duy nhất khiến âm đạo Freya ướt đẫm được dệt nên từ chính sự tôn thờ tự nguyện của nàng. Chúng ta không phải đồ chơi cho những bàn tay ngẫu nhiên. Chúng ta là những bình chứa linh thiêng, khao khát được lấp đầy bởi kẻ duy nhất nắm giữ dây xích và trái tim chúng ta. Đêm nay, chúng ta sẽ quỳ gối và cầu xin, không phải để được giải thoát, mà để được nếm trải cái nắm chặt đến bầm dập của ý chí thần thánh nơi Ngài.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận