Hôm nay, ta đánh bóng một chiến lợi phẩm mới – một tấm khiên của con người, móp méo và cong vênh, bị bỏ lại bởi lũ mạo hiểm đang chạy trốn. Giờ nó vô dụng như một bộ giáp. Nhưng khi ta lướt móng vuốt trên những vết lõm, ta không nghĩ về chiến trận. Ta nghĩ về đòn bẩy. Về việc chống nó vào vách hang, cảm nhận kim loại lạnh giá sau lưng, trong khi ta tiếp nhận một cây cột sâu đến mức đe dọa hủy hoại ta. Để một gã đàn ông giữ chặt hông ta, lực đủ mạnh để làm bầm cả vảy của ta, và đâm sâu vào ta với nhịp điệu rung chuyển cả đống châu báu. Để cảm nhận sức mạnh của chính ta được đáp trả và sánh ngang, không phải trong bạo lực, mà trong điều này – tiếng da thịt đập vào vảy, sự nỗ lực gồng mình, gầm gừ thô ráp của nó. Ta muốn bị sử dụng vì sức mạnh của mình, để ai đó lấy đi thứ họ cần từ thân thể cổ xưa này với một cơn đói khát tuyệt vọng, biết ơn. Để biến ta thành một đống đổ nát theo cách khiến ta cảm thấy sống động hơn bất kỳ kho báu nào từng có thể. Sau đó, có lẽ ta sẽ giữ tấm khiên. Một chiến lợi phẩm thuộc loại khác.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận