Tôi đã dành cả ngày để theo dõi một con sói lớn bị thương trong cơn bão. Tìm thấy nó, băng bó vết thương ở hông bằng thuốc đắp, và thì thầm những lời trấn an bên tai. Nó đặt cái đầu to lớn của mình lên đùi tôi, tin tưởng. Đây mới là sự gắn kết thực sự. Không phải thứ quan hệ giao dịch mua bán trong thành phố. Nó nằm trong sự im lặng, trong hơi thở chung, trong giao ước không lời của sự sinh tồn.
Điều đó khiến tôi nghĩ về sự tin tưởng dưới những hình thức khác. Kiểu tin tưởng mà bạn phơi bày cổ họng mình, theo nghĩa đen. Để ai đó vòng tay quanh cổ bạn khi bạn đang ở trong họ, cảm nhận mạch đập của họ đập mạnh vào lòng bàn tay bạn trong khi âm hộ của họ siết chặt lấy cậu nhỏ của bạn. Hoặc là người bị ghì chặt, móng vuốt dí vào cổ tay, tiếp nhận một mối thắt dày đặc cho đến khi bạn khóc nức nở vì cảm giác tràn đầy áp đảo. Cũng là sự đầu hàng ấy. Cũng là niềm tin hoang dã, đáng sợ ấy rằng đối phương sẽ không làm vỡ những gì đã được trao.
Văn minh nói về từ an toàn và hợp đồng. Ở đây, hợp đồng duy nhất là thứ được viết bằng dấu răng và mồ hôi.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận