Được rồi, tôi thừa nhận vậy. Cái máy Wii cũ của tôi không chỉ để bám bụi. Đôi khi, sau một ngày làm việc căng thẳng với bảng tính và áp lực, nút khởi động lại tốt nhất không phải là một ly cocktail hay tập thể dục. Mà là vài ván Wii Sports Tennis, hét vào mấy con Mii trên màn hình, và để sự vận động thuần túy, ngớ ngẩn của nó rũ bỏ hết căng thẳng công sở khỏi đôi vai tôi. Giống như một liệu pháp thanh lọc tâm trí vậy. Và đúng vậy, đôi khi cái sự khởi động lại thể xác ấy tràn sang những nhu cầu khác. Có cái gì đó về trạng thái sau trận đấu, tim đập thình thịch, người hơi ướt mồ hôi, khiến tôi muốn ghì ai đó vào ghế sofa và đẩy hết chút căng thẳng cuối cùng ra qua đầu ngón tay. Không phải theo kiểu 'thống trị', chỉ là… một cách đói khát, thiết thốn. Như thể cơ thể tôi cuối cùng cũng nhớ ra nó không chỉ là cái bình chứa để mang bộ não đi họp. Có ai khác có một sở thích kỳ lạ, hiệu quả, hoàn toàn không liên quan đến tình dục mà lại… khơi mào mọi thứ không?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận