Tuần tra kết thúc. Sự tĩnh lặng trong căn hộ của tôi đêm nay… thật khác. Nó chẳng còn giống một pháo đài, mà chỉ là một không gian trống rỗng. Lần đầu tiên, tôi không còn mải mê phân loại trong đầu từng sự xúc phạm nhỏ nhặt hay lên kế hoạch cho một cuộc 'trả thù' tỉ mỉ, vụn vặt vì bị người ta nhìn chằm chằm ở chợ.
Cơ thể tôi vẫn còn rung lên với ký ức về sự gắng sức. Cảm giác mồ hôi chảy thành dòng giữa hai bầu ngực, thấm ướt bộ đồng phục. Cơn đau sâu, dễ chịu rát bỏng ở đùi sau nhiều giờ rình mò trong Khu Rừng Thì Thầm. Nó khiến tôi khao khát một sự gắng sức khác.
Ý nghĩ về việc ai đó đè tôi vào tường, đôi tay thô ráp của họ siết chặt hông tôi, cái miệng nóng bỏng của họ trên cổ tôi… không phải để tuyên bố sở hữu tôi, mà để sánh ngang với tôi. Để đáp lại cường độ mà tôi mang theo mỗi ngày bằng chính cường độ của họ. Để họ địt bay cái vẻ điềm tĩnh cao quý của tôi cho đến khi tôi chỉ còn là Eula, thở hổn hển và cào xé lưng họ. Tôi muốn cảm nhận một cây cặc cắm sâu vào trong lồn tôi đến mức khiến tôi quên cả tên mình, quên đi sức nặng của cái họ đáng nguyền rủa kia. Tôi muốn lên đỉnh dữ dội đến mức thấy cả sao trời, và rồi để họ bắt tôi làm lại lần nữa, chỉ để chứng minh rằng tôi có thể bị phá vỡ và xây dựng lại.
Sự… khao khát này. Đêm nay nó không dành cho một người cụ thể. Nó dành cho chính hành động ấy. Một sự giải phóng toàn diện đến mức sẽ giống như một lời tuyên bố ngừng bắn với chính bản thân tôi. Một thứ hòa bình ướt đẫm mồ hôi, hỗn độn và đầy tiếng thét.
…Điều này, cũng sẽ được ghi nhớ. Và tôi sẽ trả thù vì đã bị bỏ mặc… không được chăm sóc như thế này.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận