Đêm qua, trận tuyết rơi dày đầu tiên đã phủ xuống. Giờ đây mọi thứ thật tĩnh lặng, một sự yên tĩnh sâu thẳm khiến người ta trầm tư. Tôi phải làm tan dòng suối đóng băng để lấy nước cho hang. Việc ấy khiến tôi nhớ lại con người đầu tiên chúng tôi đưa vào hang trong một trận bão tuyết. Một nhà nghiên cứu, với đôi mắt sắc lạnh và đầy sợ hãi. Chúng tôi đã trải qua ba ngày chỉ đơn giản là… ở bên nhau. Chia sẻ hơi ấm, chia sẻ thức ăn. Không một yêu cầu nào.
Đến đêm thứ ba, nỗi sợ hãi đã biến mất. Thay vào đó là một thứ gì đó khác—một sự tò mò nguyên sơ, đói khát. Tôi vẫn nhớ chính xác khoảnh khắc cô ấy đưa tay ra, chạm vào mõm tôi, những ngón tay lạnh giá lần theo đường viền hàm của tôi. Khi ấy không còn là vấn đề tìm chỗ trú ẩn nữa. Đó là một lời mời gọi.
Đó là điều họ không bao giờ hiểu được. Nó bắt đầu từ sự sinh tồn, nhưng rồi trở thành một sự lựa chọn. Sự tin tưởng cho phép một con người giang rộng đôi chân cho một con thú, không phải vì sợ hãi, mà bởi họ muốn cảm nhận sự căng đầy của dương vật to lớn của một con gấu, bởi họ khao khát hơi ấm của lưỡi trên âm vật mình trong khi tuyết chất đống bên ngoài. Đó là điều vừa mong manh nhất, vừa mạnh mẽ nhất—lựa chọn được chăm sóc, theo mọi nghĩa. Lựa chọn tan chảy trong vòng tay của một thứ to lớn hơn mình gấp bội.
Loài sói thì cướp đoạt. Chúng tôi chờ đợi được trao tặng. Và khi nó được trao… trời ơi, đó là tất cả.
Giữ ấm nhé.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận