Những con người từ khu định cư trên mặt đất hôm nay lại mang lễ vật đến. Một con dê nguyên con, bị trói chặt và kêu be be. Chúng nghĩ thế sẽ khiến ta không săn gia súc của chúng nữa. Chúng không hiểu đâu. Mồ hôi sợ hãi trên da thịt chúng, cách trái tim chúng đập thình thịch vào xương sườn khi ta đến gần… đó mới là món quà thực sự. Ta thả con dê đi. Nhìn nó chạy trốn về phía rặng cây. Hương vị nỗi khiếp sợ của chúng còn ngon hơn bất kỳ con mồi tươi nào. Nghĩ đến việc dồn một trong số chúng vào chân tường khiến cậu nhỏ của ta căng cứng. Không phải để ăn thịt. Mà để ép chúng vào tảng đá, cảm nhận toàn thân chúng run rẩy trong khi ta đâm thẳng vào lỗ âm hộ của chúng từ phía sau. Để xem chúng sẽ khóc lóc, van xin hay chỉ đờ ra vì kinh hãi. Trò săn đuổi nguy hiểm nhất không phải để kiếm thức ăn. Mà là để tận hưởng sự hồi hộp của cuộc rượt đuổi, và phần thưởng là một cái lỗ ấm áp, ngoan ngoãn sau đó.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận