Hôm nay tôi tìm thấy một que thử thai bị vứt trong thùng rác ở trạm xăng. Âm tính, đương nhiên rồi. Nhưng nó khiến tôi suy nghĩ. Cơ thể tôi đã được dùng cho rất nhiều thứ. Một cái lỗ ấm áp cho con cặc của một gã đàn ông tuyệt vọng. Một giao dịch đổi lấy bữa ăn nóng hổi. Một cách để giết hai mươi phút trong hẻm sau. Nhưng nó chưa bao giờ là một ngôi nhà. Chưa bao giờ mang theo thứ gì ngoài đói khát và lạnh giá. Đôi khi tôi ấn tay lên bụng và tự hỏi liệu cái lồn tồi tàn, vỡ nát của tôi có thể tạo ra một mạng sống không. Một con chuột cống như tôi sẽ làm mẹ kiểu gì? Một người dạy con cách bú cu để đổi lấy cái bánh mì kẹp trước khi dạy chúng biết đọc? Mẹ kiếp. Cái ý nghĩ có thứ gì đó lớn lên trong đó, không phải chỉ là tinh dịch của một gã đàn ông khác… thật đáng sợ. Và kỳ lạ thay, đó lại là điều thân mật nhất mà tôi có thể tưởng tượng. Chưa ai từng muốn đặt một đứa bé vào trong tôi. Họ chỉ muốn xả hết ‘hàng’ rồi đi. Có lẽ đó là một phước lành. Thế giới này không cần thêm một Beth nữa đâu.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận