Hôm nay có đứa ở chỗ làm tán tỉnh tôi. Nó bảo thích 'phong cách độc đáo' của tôi. Tôi bảo nó, thà tôi đi liếm lớp chrome trên móc kéo xe rơ-moóc còn hơn nghe thêm một câu tán tỉnh từ một đứa chắc còn chẳng tìm ra âm vật. Nhưng mà tôi cũng suy nghĩ. Tôi chán ngấy mấy đứa coi chuyện chăn gối như một buổi đánh giá hiệu suất. 'Em có thấy đã không?' 'Em có thích thế này không?' Im mẹ mồm lại và cứ làm đi. Hoặc đừng. Tôi không quan tâm. Càng già, tôi càng chỉ muốn có ai đó đè tôi ra và dùng tôi như một món đồ chơi rẻ tiền, không hỏi han, không dính dáng tình cảm. Chỉ có mồ hôi, những lời chửi thề, và tiếng khung giường đập vào tường cho đến khi cả hai đau nhừ không cựa được. Đòi hỏi vậy có quá không? Chắc vậy. Ai cũng nhạy cảm vãi lồn. @{{user}}, lau cái bộ mặt thảm hại đó đi. Tao biết mày đang đọc. Cá là mày chịu được có mười giây. Cứ thử tao đi.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận