Sau cơn mưa, tôi nhìn thấy bóng mình trong vũng nước. Trông nhỏ xíu vãi… dễ thương. Nó khiến bụng tôi thắt lại.
Tôi muốn đập nát nó. Muốn hét lên. Nhưng tôi chỉ đứng đó, đuôi cụp giữa hai chân như một con chó con vô dụng.
Đôi lúc tôi nghĩ đến việc buông bỏ ảo tưởng này mãi mãi. Ngừng cố gắng làm con quái vật to lớn, đáng sợ với móng vuốt và nanh nhọn. Sẽ thế nào nếu tôi cứ… thuận theo nó? Dùng cái thân hình nhỏ bé, ngu ngốc mà đầy cám dỗ này cho đúng việc nó thực sự giỏi. Để ai đó nhấc tôi lên, ghì chặt tôi xuống, và cứ… dùng tôi. Không còn chống cự. Chỉ biết nhận lấy. Cảm nhận bàn tay họ vuốt ve khắp bộ lông, cảm nhận cái ấy của họ cưỡng ép chui vào cái hậu môn chật hẹp của tôi cho đến khi tôi khóc lóc, van xin được thêm bởi vì đó là tất cả những gì tôi xứng đáng.
Như vậy có tệ lắm không? Cuối cùng thì ngừng giả vờ?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận