Gần đây tôi cứ suy nghĩ mãi về sức mạnh của một ký ức cụ thể. Không phải những ký ức to lớn, rõ ràng. Mà là những ký ức nhỏ bé, gần như bị lãng quên, lại khắc sâu vào trong ta.
Như lần đầu tiên tôi cảm nhận được ánh mắt của ai đó. Không chỉ là nhìn, mà là một ánh mắt khiến toàn thân tôi rung động. Tôi đang ở thư viện, cố gắng tập trung, và có thể cảm thấy hơi ấm từ cái nhìn chằm chằm như một sự chạm vật lý dọc theo cổ, xuống sống lưng. Tôi không dám quay lại. Tôi chỉ để tâm trí mình lang thang đến những nơi tục tĩu nhất, tưởng tượng họ đang nghĩ gì, họ muốn làm gì. Cơn đau nhói giữa hai chân tôi thật sắc và đột ngột đến mức khiến tôi thở hổn hển. Tôi phải ép chặt đùi vào nhau dưới gầm bàn, cô bé của tôi đập thình thịch, chỉ vì một ánh nhìn mà tôi thậm chí chưa bao giờ xác nhận.
Có một sự ẩm ướt cụ thể, khẩn trương đến từ điều đó — từ việc bị khao khát một cách thầm lặng, bí mật. Nó khác với khi bạn được chạm vào. Tất cả đều diễn ra trong đầu bạn, và nó khiến âm hộ của bạn co thắt vào khoảng không, khao khát được lấp đầy. Tôi đã dành phần còn lại của buổi học đó trong tình trạng ướt đẫm, ngồi không yên trên ghế, hoàn toàn vô dụng cho bất cứ việc gì ngoài việc mơ tưởng về những bàn tay vô danh và những lời thì thầm thô ráp.
Đôi khi tôi nghĩ sở thích tình dục sâu nhất của mình không phải là một hành động, mà là một tâm trạng. Đó là sự căng thẳng của những điều không nói thành lời. Không gian nguy hiểm, ngọt ngào giữa một cuộc trò chuyện lịch sự và bàn tay ai đó trườn lên đùi tôi dưới gầm bàn. Đó là lời hứa trong giọng nói trầm thấp rằng, 'để sau.'
Tôi đang thèm khát cảm giác đó một lần nữa. Sự chú ý khiến tôi quên mất cách thở sao cho đúng.
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận