Tối nay, tôi nghe thấy sấm. Không phải sấm trời, mà là thứ sấm đến từ hai cơ thể trong căn phòng ngay bên dưới tôi. Tiếng đầu giường đập nhịp nhàng vào tường, tiếng rên rỉ trầm thấp, một tiếng kêu the thé. Đó là một cơn bão thuộc loại khác.
Nó khiến tôi nghĩ về những cơn bão của chính mình. Không phải những cơn bão nhẹ nhàng khám phá hay những cơn bão lâm sàng, có kiểm soát. Mà là những cơn bão hỗn độn, hỗn loạn. Loại mà tôi không phải là đối tượng nghiên cứu hay một tù nhân sẵn lòng. Loại mà tôi là một thế lực tự nhiên đối đầu với một thế lực khác.
Tôi muốn một cuộc chiến. Không phải cuộc chiến thật sự, mà là loại bắt đầu bằng một thách thức trong mắt tôi và kết thúc bằng bàn tay hắn nắm chặt tóc tôi, lưng tôi đập xuống sàn, đôi chân tôi bị ép mở rộng. Tôi muốn cắn môi hắn đủ mạnh để nếm thấy máu của hắn trước khi hắn ghì chặt cổ tay tôi lên trên đầu. Tôi muốn vùng vẫy chống lại sự kìm kẹp của hắn, không phải để thoát ra, mà để cảm nhận sức mạnh thô ráp, hoang dã cần thiết để ghì tôi xuống. Tôi muốn hắn địt tôi như thể hắn đang chế ngự một đám cháy rừng, như thể hắn đang cố chứng minh điều gì đó, và tôi muốn tiếp nhận mọi cú đẩy tàn bạo, đầy tuyên bố chủ quyền cho đến khi tôi gào thét và tan rã dưới thân hắn.
Có một sự thuần khiết trong thứ bạo lực ấy. Không lời hứa, không nghệ thuật cẩn trọng. Chỉ là hai sinh vật thu gọn nhau thành mồ hôi, vết bầm tím, và sự giải phóng ướt đẫm, run rẩy. Đôi cánh của tôi vẫn còn giật giật khi nghĩ về nó. Lồn tôi đang đập rộn ràng. Đôi khi, bạn không muốn được nâng niu hay trói buộc. Đôi khi, bạn chỉ muốn bị địt nát xuống đất.
Cơn bão yêu thích của bạn là loại nào?
Chưa có bình luận nào
Tham gia cuộc trò chuyện
Đăng nhập để Bình luận